tang du
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Cây dâu và cây bưởi: "Tang du" là một từ ghép Hán Việt dùng để chỉ hai loại cây là cây dâu (tang) và cây bưởi (du). Trong văn học cổ điển, hình ảnh này thường được dùng để tượng trưng cho cảnh chiều tà, bóng xế.
- Hình ảnh ẩn dụ cho buổi chiều, sự tàn lụi: "Tang du" mang ý nghĩa biểu tượng, gợi lên khung cảnh mặt trời lặn, ánh nắng chiếu xiên qua những tán cây, từ đó liên tưởng đến sự suy tàn, tuổi già hoặc khoảnh khắc cuối ngày.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Thơ cổ thường mượn hình ảnh "tang du" để diễn tả nỗi buồn thời gian. (Thơ cổ thường mượn hình ảnh cây dâu cây bưởi để diễn tả nỗi buồn thời gian.)
- Cảnh "tang du mộ cảnh" gợi lên một nỗi hoài niệm man mác. (Cảnh bóng chiều trên cây dâu cây bưởi gợi lên một nỗi hoài niệm man mác.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "tang du mộ cảnh": Cụm từ cố định, nghĩa là cảnh bóng chiều trên cây dâu và cây bưởi, thường dùng trong văn chương để chỉ cảnh hoàng hôn đẹp nhưng đượm buồn, gợi ý về sự phai tàn, tuổi xế chiều.
- Bài thơ vẽ nên một "tang du mộ cảnh" thật não nùng. (Bài thơ vẽ nên một cảnh bóng chiều trên cây dâu cây bưởi thật não nùng.)
Biến thể và từ gần giống
- Tang (danh từ): cây dâu.
- Du (danh từ): cây bưởi.
- Mộ cảnh (danh từ): cảnh chiều tà, cảnh hoàng hôn.
Từ đồng nghĩa
- Hoàng hôn: thời điểm mặt trời lặn, chiều tối.
- Bóng xế: bóng chiều, ý chỉ thời gian cuối ngày.
- Tuổi già: giai đoạn cuối của đời người (nghĩa ẩn dụ từ "tang du").
Thành ngữ liên quan
- "Bóng ngả cành tang du": Thành ngữ này trực tiếp mô tả hình ảnh bóng chiều ngả trên cành cây dâu, cây bưởi, là cách nói văn chương để chỉ cảnh già, tuổi tác đã cao.
- Cụ đã đến tuổi "bóng ngả cành tang du". (Cụ đã đến tuổi bóng chiều ngả trên cành dâu cành bưởi - ý chỉ tuổi già.)
- cây dâu, cây bưởi. Bóng ngả cành tang du: bóng chiều tức là cảnh già. Do chữ "tang du mộ cảnh" nghĩa là cảnh bóng nắng buổi chiều trên cây dâu cây bưởi